AI LÀ AI ĐÍCH THƯƠNG – Chương 32

Chương 32:

“Này, cậu buông, không cần phải đi nhanh như thế, đây là hiểu lầm!”.

Lục Bất Phá không thể rút được tay ra khỏi tay đối phương, lo sẽ động đến vết thương của anh nên hắn không dám dùng sức. Tuy vậy,  anh căn bản cũng không để ý tới hắn, nắm chặt tay hắn kéo nhanh ra phía ngoài, nhìn vào quả thật không ai có thể nhận ra anh là bệnh nhân mới mổ xong ít ngày. Tay bị nắm đau nhức. Lục Bất Phá cảm thấy bao nhiêu sức lực của đối phương đều dồn vào đây hết.

“Này, tay của tôi muốn đứt luôn rồi”.

Tuy nới lỏng tay nhưng vẫn không buông ra,  anh đi nhanh về phía trước cũng không quay đầu lại. Lục Bất Phá ngậm miệng, ‘cha này một khi đã nóng lên thì dù ai nó gì cũng không vào tai, chờ cậu ta hết giận rồi lại giải thích vậy. Vấn đề là cậu ta tức giận việc gì cơ chứ? Còn nữa, cậu ta không ngoan ngoãn nằm nhà mà lại mò ra đây làm gì?’

Lái xe mở cửa xe ra, Tây Môn Trúc Âm trực tiếp kéo Lục Bất Phá lên xe.

“Buổi chiều tôi còn phải tập nữa”.

Nhìn đôi mắt màu lam đang trừng mình, đột nhiên Lục Bất Phá có chút chột dạ, nhưng ngay sau đó hắn lai ưỡn thằng người lại: Lục Bất Phá, ngươi chột dạ cái gì, ngươi cũng không làm chuyện gì có lỗi với “cậu ta” mà.

“Tôi làm sao có thể cầu hôn đội trưởng được. Chẳng qua là tôi có việc muốn nhờ anh ấy” cái người không chột dạ kia giải thích.

“Việc gì cần nhờ mà phải quỳ trước mặt cậu ta?”.

“Đó không phải quỳ, đó là thỉnh cầu!”.

“Việc gì cần nhờ mà lại phải thỉnh cầu cậu ta như vậy?!”

Đôi mắt màu lam rất ít khi tức giận, nhưng điều đó không có nghĩa là anh không bao giờ tức giận. Lục Bất Phá muốn rút tay, khổ nỗi đối phương lại không có ý  thả hắn.

“Có việc gì?!”.

“Việc tư”

Đôi mắt màu lam nhìn chằm chằm vào thiếu niên vô cùng mạnh mẽ trước mặt. Anh không ngừng tiến lại gần, hắn cũng không ngừng lui ra sau đến khi tựa cả người vào cửa xe. Ô tô nổ máy, thiếu niên vội vàng nói: “Buổi chiều tôi còn phải tập tiếp, ngày mai ra sân rồi!”.

“Dừng xe, đi xuống”.

Xe lập tức dừng lại ở ven đường, Lục Bất Phá vốn cho rằng đối phương bảo mình xuống nên lập tức đi mở cửa xe, cửa xe khóa! Có người đi xuống, hắn nhìn lại, là lái xe.

“Ưm”.

Vách ngăn thủy tinh bên trong xe chậm rãi nâng lên, thiếu niên khiếp sợ trừng trừng nhìn đôi mắt màu lam kia, cái miệng của hắn bị ngăn lại. Không phải bằng tay mà là bằng miệng. Đầu lưỡi của anh luồn vào dùng sức tách hàm răng của hắn ra sau đó vội vã cuốn lấy lưỡi hắn, xâm chiếm miệng hắn  .

“Ưm! Tránh! Ưm”.

Chấn động thất thần qua đi, thiếu niên dùng sức đẩy đối phương ra, trong mắt là rối loạn là tổn thương. Bối rối mở cánh cửa bị khóa, thiếu niên lại bị đối phương đè lại, cả người lại dựa vào cửa xe, đôi môi lại bị ngăn chặn.

Lúc này đây, mặc kệ thiếu niên nói gì, đối phương cũng không buông ra. Hắn nghe thấy tiếng rên lên cũng đối phương cũng thấy được mồ hôi lạnh ứa ra trên trán đối phương, hắn đụng phải miệng vết thương của đối phương, có lẽ miệng vết thương đã chảy máu, nhưng miệng của hắn vẫn bị khóa chặt lấy, đầu lưỡi kia vẫn không ngừng xâm chiếm.

Buông ra! Buông ra!

Bả vai của thiếu niên đột nhiên đau, vì sao lại đột nhiên làm thế? Cuối cùng đối phương buông hắn ra, mạnh mẽ đem hắn đặt ở dưới thân.

“Hoa”.

“Tôi là Lục Bất Phá! Lục Bất Phá!”.

Nước mắt tuôn rơi, thiếu niên há to miệng để thở. Đối phương nhẹ nhàng hôn lên vành tai hắn, sau đó chầm chậm hôn dần từ đó xuống, rất nhẹ nhàng cũng rất ôn nhu, liếm hết những giọt nước mắt trên khuôn mặt hắn: “Chưa bao giờ, tôi chưa bao giờ yêu người khác”.

Thiếu niên quay đầu sang một bên, hắn không hiểu, không hiểu.

Đôi môi của đối phương dần trượt xuống, anh hôn đầy dịu dàng lên cổ thiếu niên.

“Khi đó, tôi thực sự muốn giết cậu”.

Thiếu niên dùng sức đẩy đối phương ra, áo bóng rổ của hắn bị kéo xuống, lộ ra bả vai từng bị thương của hắn. Anh liếm nhẹ lên nơi mà thiếu niên đã từng bị thương ấy: “Tôi muốn giết cậu, để cậu cùng chết với tôi”.

Đôi mắt của thiếu niên nhất thời trừng to.

“Vì sao?”.

“Hoa” đối phương vẫn liếm đầy dịu dàng, “Tôi sẽ không giao cậu cho bất cứ ai khác, nếu tôi chết, tôi sẽ kéo cậu chết cùng tôi”. Thân thể thiếu niên không khỏi run rẩy, nhận thức đối phương mười tám nay, đến bây giờ hai mươi năm đã qua, hắn chưa bao giờ nghe thấy đối phương nói những lời điên cuồng ngoan tuyệt như thế.

“Vì sao?” thanh âm của thiếu niên trở nên run rẩy, chẳng phải đối phương không thương hắn sao? Chẳng phải đối phương đã từng cự tuyệt hắn sao?

Anh lui lại, nhíu mi đè lại miệng vết thương, vết thương hình như đã bị nứt ra. Không thể tùy ý làm những gì mình muốn, không thể tùy ý ôm lấy, hôn lên đôi môi của thiếu niên, anh thực bực mình. Thiếu niên vẫn còn chờ đợi câu trả lời của anh. Cởi áo vest, áo sơ mi,để lộ ra chỗ vết mổ của mình, máu loãng đã thấm ra băng vải bên ngoài, anh lại bắt đầu điệp khúc quen thuộc: “Miệng vết thương nứt, tôi đau”.

Thiếu niên không để ý tới anh, cố ý hỏi: “Vì sao?”.

Đối phương thấy thiếu niên không đau mình liền dùng tay định mở băng ra, ngay lập tức bàn tay anh bị một người đè lại. Anh trở tay, cầm lấy bàn tay lạnh lẽo của thiếu niên: “Vết thương rất đau”.

Thiếu niên lau khô mặt, ấn nút hạ kính xuống: “Lái xe, đi bệnh viện”.

Lái xe quay trở lại xe, nổ máy tuy nhiên tấm chắn thủy tinh vẫn chưa được hạ xuống.  Trong không gian cực kỳ riêng tư, hôn ám cùng nhỏ hẹp, người nào đó nắm tay thiếu niên áp vào chỗ vết thương của mình, cả người dính sát vào người thiếu niên. Thiếu niên vặn vẹo người nhìn ra ngoài cửa sổ, tuy rằng cảnh vật đang lướt nhanh qua bên ngoài nhuốm màu tối, tuy rằng tay hắn đang dán lên chỗ vết thương của đối phương, nhưng hắn không muốn nhìn thấy mặt đối phương. Những hành động của đối phương hắn xem không hiểu, những lời nói của đối phương khiến tâm hắn loạn như ma.

“Cậu muốn nhờ vị đội trưởng kia làm hộ việc gì?” anh vẫn không quên chuyện thứ hai mà mình để ý.

“Việc tư” thiếu niên thản nhiên trả lời.

Đối phương cắn nhẹ môi, một lát sau, anh mở miệng: “Sinh nhật bác gái sắp đến, cậu đã chuẩn bị được quà chưa?”.

Thiếu niên quay đi: “Sao cậu biết sinh nhật mẹ tôi sắp đến?”.

“Cậu nói, mùng 2 tháng sau là sinh nhật của bà ấy” ai đó có chút ủy khuất.

Ngẫm lại bản thân quả thật đã từng nói qua, thiếu niên lại quay đầu đi, không nhìn đối phương: “Còn chưa nghĩ ra nên tặng mẹ tôi cái gì, đúng rồi” thiếu niên nói với hình ảnh phản chiếu trên cửa kính của đối phương, “Trước kia không phải cậu từng tặng tôi một hòn đảo sao? tôi ký tên rồi, hòn đảo kia là của tôi”. Không thể chịu được việc thiếu niên cứ nhìn về phía cửa kính mà nói chuyện với mình, đối phương  bắt thiếu niên quay về phía anh, không quên rên rỉ đau đớn mấy tiếng làm cho thiếu niên không dám giãy dụa.

“Cậu muốn tặng bác gái hòn đảo đó?”.

“Mẹ tôi thích những nơi lãng mạn, chỗ đó chắc chắn sẽ trợ hứng sáng tác cho bà”.

Nhìn người có đôi mắt lam vẫn đang chuyên chú nhìn mình, trái tim của ai đó đập thình thịch, song bả vai lại rất đau. Hắn muốn quay đầu đi nhưng bàn tay vẫn nắm lấy cằm kia khiến hắn không thể thực hiện được ý định.

“Được. Tuy nhiên hòn đảo đó trên danh nghĩa là của “người kia”, muốn đem tặng thì lại phải gặp luật sư của “người kia”, rất phiền toái. Tôi sẽ tặng cho cậu một hòn đảo khác, tặng cho Bất Phá, so với hòn đảo kia còn đẹp hơn”.

Thiếu niên tâm động song lại nói: “Tôi không cần mấy thứ đó của cậu. Cứ lấy hòn đảo kia là được rồi. Dù sao tôi cũng đã ký tên, xem như nó là của tôi”. Đấy chẳng qua là hắn lấy lại thứ gì đó, không tính là mắc nợ đối phương.

Đối phương bị tổn thương, rũ mắt xuống thản nhiên nói: “Cậu không cần, tôi sẽ không mổ”.

“Cậu lại thế!” thiếu niên nổi giận, “Sao cậu có thể tùy tiện lấy sức khỏe của bản thân ra để đùa giỡn!”.

Đối phương học thiếu niên, quay đầu lại nói: “lái xe, về nhà, không đi bệnh viện”.

“Đi bệnh viện” thiếu niên học đối phương, khuôn mặt sắt đá: “Đây là thân thể của cậu! Không phải cơ thể của tôi! Cậu yêu quý nó một chút được không!”.

Anh ủy khuất nhìn hắn: “Nếu cậu đã không cần cơ thể của tôi thì tôi còn cần nó làm gì”.

Mặt thiếu niên nóng bừng lên: “Tôi.. vì sao tôi lại phải cần cơ thể của cậu! lại… lại không có đẹp như của tôi” hứ hứ hứ “Thân thể của cậu là của riêng cậu”.

“Cậu không cần thì tôi cũng không cần, lái xe về nhà”.

“Không được về nhà! Đi bệnh viện!” thiếu niên thở hổn hển, hai gò má ửng hồng, “Tôi, tôi, thân thể của cậu cũng là của tôi! Cậu phải nghe lời  tôi!” đôi mắt màu lam nháy mắt rực sáng, lái xe cố gắng nín cười, thiếu niên rất muốn nhảy ra khỏi xe.

Đối phương nhích lại gần, nhỏ giọng nói ở bên tai thiếu niên: “Tôi có một hòn đảo nhỏ ở Nam Thái Bình Dương, diện tích không lớn nhưng phong cảnh rất đẹp, bác gái nhất định rất thích. Chúng ta sẽ mời bác gái tới New York xem trận đấu của cậu sau đó đi đến hòn đảo tổ chức sinh nhật” vừa nói vừa khẽ cắn vành tai ửng hồng của thiếu niên.

Thiếu niên vội đẩy đối phương ra, kết quả ai đó lại rên rỉ kêu đau. Nghĩ đến miệng vết thương đã bị vỡ ra của đối phương, hắn thở hổn hển đành nhịn xuống.

“Bất Phá, được không?”.

“Ưm…” thiếu niên bị chính tiếng rên rỉ của mình làm cho hoảng sợ, né tránh cái hôn của đối phương: “Được rồi, được rồi, vậy thì hòn đảo đó đi, cậu, cậu không được động tay động chân với tôi”.

Ai đó vô sỉ tiến đến, thì thầm vào tai thiếu niên: “Cơ thể của tôi là của cậu, tôi chỉ đang chạm vào thân thể của mình thôi mà”.

“Từ lúc nào cơ thể của tôi thành của cậu a!!!!” bên trong xe, thiếu niên muốn đào tẩu. Mà lái xe cuối cùng nhịn không được đã cười khùng khục.

Bệnh viện, thiếu niên nhìn bác sĩ bôi thuốc, băng bó lại miệng vết thương cho đối phương. Bên tai là lời cằn nhằn của bác sĩ: “Sao lại không cẩn thận như thế?”.

“Vết thương thế này vẫn rất dễ bị nhiễm trùng máu, nhất định phải chú ý, không được để nứt ra nữa”.

“Đều do tôi”.

“Nghỉ ngơi cho tốt, trước khi miệng vết thương khép lại  không được tùy tiện chạy loạn, tốt nhất vẫn là nằm trên giường tĩnh dưỡng”.

“Tôi sẽ chú ý cậu ấy”.

“Cần giúp bệnh nhân duy trì tâm trạng vui vẻ, như vậy miệng vết thương mới mau khép lại”.

“… đã biết”.

Lục Bất Phá thực buồn bực, hắn không thể phản bác lại, miệng vết thương của đối phương quả thật là do hắn làm nứt.

“Tốt lắm, cậu Tây Môn, cậu có thể về được rồi” viện trưởng White nói một cách lịch sự, sau đó mới quay sang nghiêm khắc dặn dò nam y tá, “Cần chăm sóc cậu Tây Môn cho tốt. Lúc ngủ cố gắng để cho cậu Tây Môn  nằm thẳng, đừng để cậu ấy bị xúc động mạnh”.

“Vâng, viện trưởng”.

Ai đó nhân cơ hội hỏi: “Buổi tối cậu ấy có cần ngủ cùng để trông nom không ạ?”.

Viện trưởng White ho khan hai tiếng, nhìn ánh mắt Tây Môn Trúc Âm rồi đáp: “A, ừ, đúng vậy. Tốt nhất là y tá Tiểu Phá có thển nằm trông, đề phòng cậu buổi tối xoay người, ừm” ánh mắt màu lam vẫn nhìn ông, viện trương White tiếp tục nói: “À, đúng rồi, tốt nhất nên ngủ cùng một giường với cậu ấy”.

“Tại sao lại phải ngủ cùng một giường với cậu ta?” nam y tá cực kỳ bất mãn.

Bác sĩ White nghiêm túc nói: “Ngủ cùng một giường giúp cậu bất cứ lúc nào cũng có thể biết được cậu Tây Môn có xoay người hay không. Nằm nghiêng sẽ gây áp lực lên miệng vết thương, gây bất lợi cho quá trình lành lại. Cậu Tây Môn cần mổ càng sớm càng tốt, nếu không u lành tính có thể sẽ chuyển thành u ác tính”.

“Phì phì, viện trưởng sao mồm quạ đen vậy”  nam y tá hướng về phía viện trưởng làm hành vi phạm thượng, “Tôi sẽ chú ý cậu ấy, không để cậu ấy nằm nghiêng”.

Viện trưởng chà xát nước miếng trên mặt, bất đắc dĩ nói: “Tôi chỉ nói là có khả năng”.

“Không bao giờ có cái khả năng đó!” nam y tá nâng bệnh nhân dậy, “Miệng vết thương của cậu ấy sẽ khép lại rất nhanh, chúng ta có thể mau chóng phẫu thuật” nói xong hắn đỡ bệnh nhân rời đi.

Đôi mắt lam sáng lấp lánh, viện trưởng tự mình ra mở cửa tiễn hai vị ôn thần này ra ngoài. Lau lau mồ hôi, ông thầm nghĩ: đợi đến lúc y tá Tiểu Phá biết phổi của cậu Tây Môn căn bản là không có u, không biết cậu ta sẽ phản ứng ra sao?  Viện trưởng vô lương tâm có chút chờ mong.

Lên xe, nam y tá mở miệng: “Về nhà”.

Bệnh nhân lại nói: “Đến sân vận động”.

Trước khi nam y tá kịp giáo huấn, bệnh nhân đã mở miệng: “Đưa cậu về đó sau đó tôi sẽ quay về nhà. Buổi tối tôi cử lái xe tới đón cậu”.

Bệnh nhân nghe lời như thế, nam y tá cũng không muốn nhiều lời, gật gật đầu.

“Tiểu Phá”.

“Tại sao?”.

Tâm tình thiếu niên không tốt.

Nam nhân nắm lấy tay hắn: “Nó không quan trọng, buổi tối tôi một mình ngủ cũng được”.

“Tôi ngủ cùng cậu”.

Nam y tá nghiêng người, ai đó lại bắt đầu nói chuyện với thân thể của mình: “Cảm ơn cậu, Bất Phá”.

“Không cần dí sát vào người tôi như thế. Ưm!”.

Buông ra! Bàn tay vươn ra bị nam nhân cầm lấy áp vào vết thương của mình , thiếu niên không dám đẩy. Giữa lúc sa sầm choáng váng, thiếu niên vẫn không ngừng tự hỏi trong lòng: “Vì sao? vì sao?”.

Một tia âm trầm lướt nhanh qua đôi mắt màu lam, đính hôn? Kiếp sau cũng đừng mong có cơ hội! Trước khi Bất Phá quay về Hồng Kông, anh nhất định sẽ nhấm nháp hắn đến tận xương, không để lại bất cứ thứ gì cho cái mà hắn gọi là bạn gái kia, còn cả đám trong đội bóng rổ nữa.

===

Nhanh nhanh, chờ đồng chí bệnh nhân khỏe hơn , chúng ta có thể ăn thịt


27 comments on “AI LÀ AI ĐÍCH THƯƠNG – Chương 32

  1. Pingback: LIST DANMEI Đã Gặm Qua | wingdranix

  2. “Cơ thể của tôi là của cậu, tôi chỉ đang chạm vào thân thể của mình thôi mà”. => a là gian xảo khôn lỏi công =))

  3. về văn edit ta không chắc lắm vì ta thích mỗi beta
    có gì để ta dụ dỗ Bí nhà ta
    *tốc độ nàng chậm á? So với mấy nhà edit nhanh thui*
    nàng có cái QT nào hay hay mà chưa ai edit thì vứt qua yh cho ta luôn
    thi xong ta sẽ cùng Bí lăn vào sự nghiệp vĩ đại của hủ
    *vuốt vuốt cằm*
    nàng chọn bộ vừa vừa thui, trên 100 chương thì next luôn cho nó tiện
    *2 đứa bọn ta lười lắm mà =.,=*

  4. Tuần này cuối tuần về giỗ cụ nên được nghỉ học
    Thế là cướp cái IPhone của mama onl từ sáng
    Ta đang theo Bí nhà ta bên truyện Đào Hoa Hành với Chỉ tuý Kim mê
    Ta đang bấn cái vụ đa công
    Cái Mang tang tử, đọc Qt ta không hiểu gì hết
    Nàng biết wp có ai edit Bộ này không để ta rủ Bí đi mua gạch xây nhà?
    Nguyệt Sa chấp bút

    • Bộ ấy có người edit rồi, đến chương 27, 28 rùi thì phải *Tốc độ bợn đó nhanh lắm chẳng bù cho ta*.

      Giờ có nhiều bộ hay mà nhân số để edit thì lại ko đủ, các nàng làm mấy bộ đó đi ^^! (Vd Trọng sinh chi đại giới chẳng hạn)

  5. Ta cũng muốn thi kiếm tiền quá dễ lắm
    Cơ mà ta văn dốt võ dát
    *ngồi tự kỉ*
    Không biết năm nay ktqd lấy bao nhiêu điểm để ta lo luôn nguyện vọng 1 với 2
    Vừa nãy thấy chương 33, hớn hở lao vào kiếm tem rồi phải mặt mốc nhìn cái yêu cầu pas
    *gãi cằm*
    beta cho ALADT vẫn là shin hả nàng? Chừng nào Shin beta xong nàng pm yh ta nha: bingonhi@yh.com.vn

  6. nga hâh
    ta chả rõ luôn
    thi khối A ta yếu hóa
    thi D thì yếu văn
    thế là Bí Ngô nhà ta biểu ta thi cả 2
    ăn được khối nào thì ăn
    Bí còn bảo ta thử A1, toán lí anh ý
    *gãi gãi đầu*
    ta mà không đỗ đại học công lập, mama ta rút gân + cắt mạng vĩnh viễn
    huhuhu

  7. Hôm nay được nghỉ, vừa onl đã thấy nàng rep
    Ta ngồi đọc xong nội dung cứ phởn phơ tự sướng, làm em zai ta tưởng ta bị hâm
    (đã ngồi đầu độc em zai thành siêu cấp hủ nam. Nga ha ha~~~~~)
    tks nàng về định làm 100 câu trước cho những sĩ tử như ta
    Cơ mà nàng làm cái đấy, không làm chính văn thì ta hơi lo sẽ bị ném dép hội đồng
    (ta lo là lo cả 2 ta cùng bị ném)
    Ta cũng hem dám mặt dày yêu cầu nàng làm cái đấy trước đâu vì ta biết dịch 1 chương chính văn cũng đủ mệt rồi
    Ta không giỏi văn nhưng rất ham hố vụ beta.
    Nếu ta thi xong mà nàng vẫn edit, nàng cho ta cái suất beta thì ta còn phởn hơn
    (ha ha, hình như ta lạc đề rồi =.,=)
    cái vụ 100 câu nàng cứ thuận theo tiếng nói của số đông đi vì nhà nàng lâu mấy ta cũng đợi được

    [Nguyệt Sa kính thư]

    • Ừ ^^! Với cái tốc độ hiện tại của ta thì nàng cứ yên tâm là đến tháng 7 ít nhất còn cả đống PN cho nàng beta. *Mà hỏi nhỏ , nàng thi khối A hay khối D thế?*

  8. Rùa xinh
    ta lần đầu vào nhà nàng đẫ bấn loạn bộ này
    có thể hay không nàng cũng tặng ta cái phu-phu 100 câu?
    *níu níu áo Rùa*
    Ta biết ta mặt dày nhưng nàng ui, năm nay ta thi đại học ạ
    1 tuần onl 1 lần là hết cỡ
    Coi như nàng tặng ta quà thi đại học để an ủi nha
    *đi mừ đi mừ*
    BTW, cảm tạ nàng đã dịch bộ này nha~~~

    • ui ui thi đại học à ^^! Con đường chông gai đang vẫy gọi nàng phía trước nhỉ (Nhìn trời nhớ lại mình năm nao).

      Ừ riêng các bạn trẻ thi đại học thì ta ưu tiên, làm phần này coi như là quà cổ vũ tinh thần các bạn trẻ vượt vũ môn. *Sẽ bắt tay vào làm 100 câu cho nàng trc nhá \ ( 0 ) / *

  9. Này cô ” chỗ ung thư máu ” cô sửa lại là nhiễm trùng máu nhé ~~~~
    QT dịch chỗ đó không kĩ đâu
    với lại việc vết thương rách ra chỉ gây nhiễm trùng thôi ~~~~~~
    cảm ơn cô nhé ~~~~

  10. cái tên Tây Môn chết tiệt kia ! mi lại dám lừa dối tiểu Phá của ta thế hả ? mi càng ngày càng gian xảo nha, ta là ta đợi đến khi tiểu Phá biết sự thật xem mi ăn nói thế nào nha.
    huhu, tiểu Phá đáng thương, hết ở nhà bị bà mẹ hủ nữ cùng “bạn gái” yêu nữ kia bắt nạt, sang Mỹ thì lại bị tên bạn thân đáng ghét kia bán đứng để rồi rơi vào tay con cáo già kia, xem ra số phận nhược thụ của cưng là không thể tránh khỏi rùi. thương cưng quá cơ, thôi thì tran thủ lúc con cáo đó còn đang bị thương thì cưng cứ hành hạ nó thoải mái đi, mà cưng cũng nên rèn luyện sức khỏe thêm vào nữa nha, không có đến lúc bị tên ” đáng ghét” XXOO thì tha hồ mệt đó. *cười gian*

  11. bà ơi đọc ccp hoài nên giờ chỉnh chắc không được nuột lắm đâu T_T có gì chắc phải nhờ thêm ai giỏi văn sửa lại nữa chắc mới ổn T_T, mà cơ bản tôi thấy tôi cũng chawnngr chỉnh gì nhiều

  12. HHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHH
    mình nhớ mấy bồ
    nhớ post nhanh nha
    yêu mấy bồ
    yêu cảe tiểu Phá và tiểu Âm Âm nữa

  13. Thật sự rất thích truyện này. đã chờ rất lâu r, h thấy chap mới liên tục đọc sướng quá đi mất. cảm ơn bạn đã edit rất hay truyện này. sắp H… người ta muốn H quá nga~~~

  14. Truyện hay quá điiiiiiiiiiii
    Em rất thích cách truyện dí dỏm của chị, rất hợp với phong cách trai già trá hình học sinh của Lục đại ca đẹp trai.
    Tuy nhiên, em muốn góp ý một chút. Em thấy trong bản edit chị sử dụng khá nhiều các từ như “ai đó”, “đôi mắt màu lam” hay một số từ tương tự để chỉ nhân vật. Các từ này tương đối phù hợp với giọng văn chị lựa chọn để edit nhưng dường như một số chỗ sử dụng không phù hợp cho lắm. Thực ra sử dụng nhiều quá sẽ gây ra cảm giác nhàm chán và khiến cho bản edit rối.
    Em chỉ đơn giản nêu ra ý kiến của bản thân với mong muốn Ai là ai đích thương ngày càng hoàn thiện hơn nữa. Rất mong chị sẽ xem xét qua.
    Thêm nữa, em rất bất ngờ khi được chị “bón” cho một lúc mấy bữa thế này đấy (chẳng bù cho tháng ngày đói khát mò vào wordpress từng ngày mong có bữa ăn mới, và thực ra, em muốn được bón cho ăn định kì chứ để một loạt thế này, ầy, bội thực chết ^^!).
    Cảm ơn chị Rùa và beta đã chọn và edit Ai là ai đích thương. Mọi người hãy cùng nhau tiếp tục cố gắng nhé!!!

    • Ờ cảm ơn em, cái vấn đề này chị cũng đang đau đầu đây, mấy cái” đôi mắt màu làm” kia thì do Ni tỉ dùng nên chị giữ nguyên, còn những cái còn lại chị edit xong đọc lại cũng thấy ngắc ngứ nhưng chưa nghĩ ra đc cách sửa phù hợp (Vì vậy ch32 mới ngâm lâu thế).
      *Nếu có thể chỉ ra một số chỗ cần sửa cho chị đc ko??? *Mắt long lanh* Vì là người edit nên nhiều lúc đọc lại bản edit của mình thấy kì nhưng lại ko tìm ra đc kì chỗ nào T-T*

      • Theo em thì có thể sử dụng nhiều hơn nữa tên nhân vật trong bản edit cùng kết hợp linh hoạt với các danh từ nhân xưng khác. Trong một câu nói về Tây Môn và Tiểu Phá, nếu đã gọi Tây Môn là anh thì nên gọi Tiểu Phá là cậu thì sẽ tương xứng và cũng dễ đọc hơn. Ví dụ
        “Trước khi Bất Phá quay về Hồng Kông, anh nhất định sẽ nhấm nháp thiếu niên đến tận xương, không để lại bất cứ thứ gì cho cái mà thiếu niên gọi là bạn gái kia, còn cả đám trong đội bóng rổ nữa.”
        có thể sửa lại thành “Trước khi Bất Phá quay về Hồng Kông, anh nhất định sẽ nhấm nháp cậu ta đến tận xương (cháu chờ đó Tây Môn thúc thúc), không để lại bất cứ thứ gì cho cái người mà cậu gọi là bạn gái kia, còn cả cái đám trong đội bóng rổ nữa”.
        Em chỉ dám sửa lại cho thuận tai em hơn thôi, còn người khác như thế nào thì em cũng không dám nói. Chị nên tham khảo thêm ý kiến của reader để bản edit hoàn thiện hơn.
        Thân.

        • *Cười* Như kiểu mấy chỗ ấy thì đúng là do tác giả dùng nên chị mới giữ, về phần sửa chị sẽ tham khảo thêm, cảm ơn đã góp ý nha

  15. vietkey nha ta bi hong, ko go tieng viet dc, thong cam nha.
    dao nay Rua that la cham chi, co gang phat huy tinh thanh nha *fight*
    Hac hac, anh Truc Am dao nay that la gian xao, cai duoi ho ly dang ngoe nguay kia…

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s